Đề bài: Anh/chị hãy viết bài luận thuyết phục người khác từ bỏ thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân.
Bài làm
I. Mở bài
Bạn đã bao giờ ngồi trong một cuộc họp, một buổi thảo luận với đầy ý tưởng trong đầu nhưng lại không dám đưa ra? Bạn đã bao giờ đồng ý với một quyết định mà trong lòng không tán thành chỉ vì ngại phản đối? Nếu có, bạn không đơn độc. Thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân là một rào cản tâm lý phổ biến, xuất phát từ nhiều nguyên nhân nhưng lại mang đến những hệ quả không nhỏ. Đã đến lúc chúng ta cùng nhau từ bỏ thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân bởi việc vượt qua sự ngại ngùng ấy chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự tự tin, trưởng thành và những đóng góp có ý nghĩa.
II. Thân bài
1. Giải thích vấn đề nghị luận
– Ngại bày tỏ ý kiến cá nhân là không dám hoặc né tránh bộc lộ, chia sẻ ý kiến quan điểm của mình về vấn đề (dù mình có ý kiến quan điểm riêng về vấn đề đó).
– Thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân thể hiện trong nhiều tình huống: trong học tập, trong sinh hoạt tập thể, trong gia đình, ngoài xã hội…
2. Lí giải nguyên nhân của thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân
– Thói quen này có thể xuất phát từ đặc điểm tính cách, nỗi sợ ý kiến quan điểm của mình không giống với số đông, ngại không được chấp nhận, sợ mất mặt…
– Lo ngại ý kiến của mình chưa đủ hay, chưa đủ đúng, hoặc khác với số đông nên dễ bị chê cười, phản bác, thậm chí công kích. Nỗi sợ ấy khiến con người chọn cách im lặng để tự bảo vệ mình, dù bên trong vẫn có suy nghĩ riêng.
– Sự thiếu tự tin vào năng lực bản thân cũng góp phần hình thành thói quen này. Khi không tin vào kiến thức, lập luận hay giá trị của chính mình, con người dễ cho rằng ý kiến cá nhân là “không cần thiết” hoặc “không đáng để nói ra”. Lâu dần, sự dè dặt ấy trở thành một phản xạ tâm lý khó thay đổi.
– Áp lực từ dư luận và tâm lý đám đông cũng khiến nhiều người chọn im lặng. Trước những vấn đề nhạy cảm hoặc ý kiến trái chiều, việc “an toàn” bằng cách không nói gì thường được xem là lựa chọn ít rủi ro nhất.
3. Phân tích mặt tiêu cực của thói quen
– Thói quen này kìm hãm sự phát triển của bản thân. Khi không dám nói lên suy nghĩ của mình, con người dễ đánh mất cơ hội rèn luyện tư duy phản biện, khả năng lập luận và kỹ năng giao tiếp.
– Việc ngại bày tỏ quan điểm còn dẫn đến sự lệ thuộc vào ý kiến của người khác. Không có chính kiến rõ ràng, con người dễ bị cuốn theo số đông, đồng tình một cách máy móc dù bản thân chưa thực sự hiểu hoặc chưa hoàn toàn tán thành. Lâu dần, cá nhân đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập và tư duy phản biện.
– Gây ra những hệ lụy tâm lý tiêu cực. Khi không được nói ra suy nghĩ thật, con người dễ rơi vào trạng thái ức chế, tự ti, thậm chí mâu thuẫn nội tâm.
– Ảnh hưởng không tốt đến sự gắn kết cũng như phát triển của tập thể, cộng đồng.
4. Bài học
– Nhận thức được lợi ích của việc bày tỏ ý kiến cá nhân, từ đó sẵn lòng chia sẻ, bày tỏ ý kiến quan điểm của mình.
– Biết lắng nghe, chấp nhận với những ý kiến, quan điểm khác biệt.
– Bày tỏ ý kiến cá nhân không đồng nghĩ với việc áp đặt ý kiến của mình cho người khác.

III. Kết bài
– Khẳng định lại vấn đề nghị luận: Việc từ bỏ thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho mỗi cá nhân.
– Liên hệ bản thân.
Thói quen ngại bày tỏ ý kiến cá nhân là một chướng ngại cần được loại bỏ trên con đường phát triển của mỗi người. Nó không chỉ khiến cá nhân đánh mất cơ hội thể hiện và khẳng định giá trị, mà còn làm nghèo đi sự đa dạng trong tư duy của cả tập thể. Mỗi ý kiến, dù nhỏ, đều có thể là mảnh ghép quan trọng cho bức tranh chung hoàn thiện hơn. Chúng ta hãy cùng nhau can đảm nói lên tiếng nói của mình. Hãy bắt đầu từ những chia sẻ nhỏ trong gia đình, trong lớp học, và dần mở rộng ra các không gian xã hội. Khi chúng ta dám nghĩ, dám nói và dám lắng nghe, chính là lúc chúng ta đang cùng nhau kiến tạo nên một cộng đồng năng động và giàu sức sáng tạo.
