Nghị luận Hạnh phúc như bầu trời này vậy không chỉ dành cho một riêng ai

Đề bài:

Trong bài “Thơ tự sự”, nhà thơ Lưu Quang Vũ có viết:

“Hạnh phúc như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai”.

Trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên.

Bài làm

I. Mở bài

Có bao giờ bạn tự hỏi, hạnh phúc trông như thế nào không? Có phải nó là một thứ quý giá, xa xỉ chỉ dành cho một số người may mắn? Nhà thơ Lưu Quang Vũ đã cho chúng ta một hình ảnh thật đẹp và ấm áp để hình dung về điều ấy. Ông viết:

“Hạnh phúc như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai”

Chỉ hai câu thơ ngắn gọn thôi, nhưng lại mở ra một cách nghĩ thật rộng lớn và bao dung về hạnh phúc. Nếu bầu trời là của chung, ai cũng có thể ngước lên để ngắm nhìn, để cảm nhận những tia nắng ấm hay làn gió mát, thì hạnh phúc cũng vậy. Nó không phải là thứ độc quyền, càng không phải chiếc bánh ngon để một người ôm giữ. Câu thơ như một lời nhắc nhở dịu dàng: tất cả chúng ta, bất kể là ai, đều xứng đáng được sống hạnh phúc, và hạnh phúc thực sự sẽ đến khi chúng ta biết mở lòng ra với cuộc đời. Đó là một quan niệm giản dị mà sâu sắc, đáng để mỗi chúng ta cùng suy ngẫm.

II. Thân bài

1.Giải thích vấn đề

Hạnh phúc như bầu trời

Không chỉ dành cho một riêng ai

– Hạnh phúc được hiểu là mục tiêu sống của đời người, đó là cảm giác của sự viên mãn, trọn vẹn về những giá trị vật chất, tinh thần…

– Hai câu thơ đưa ra quan niệm về hạnh phúc rất công bằng đối với mỗi con người. Tạo hóa vốn bình đẳng, giá trị của hạnh phúc rộng lượng và bao phủ lấy tất cả mọi người như bầu trời mênh mông, không chỉ hạn hẹp dành riêng cho một riêng ai. Tức mỗi cá nhân, mỗi số phận, mỗi cuộc đời… đều có quyền đón nhận hạnh phúc và có thể tự tạo ra, tự giành lấy hạnh phúc xứng đáng cho riêng mình.

2. Triển khai bàn luận

2.1. Phân tích – lí giải, chứng minh cho tính đúng đắn của vấn đề

– Mỗi con người sinh ra trên đời đều có quyền được sống hạnh phúc theo cách riêng của mình, dù là ai, tầng lớp nào, dù ở thân phận nào, dù ở quốc gia dân tộc nào… họ đều đáng được tạo hóa bạn tặng quyền được tận hưởng niềm vui, sự viên mãn trong cuộc đời.

– Hạnh phúc lại là một phạm trù giá trị tùy thuộc vào quan niệm và sự cảm nhận riêng của mỗi người, do vậy, mỗi người, khi đã tự xây dựng cho mình một tư tưởng riêng về mục tiêu sống, họ đều có thể chiếm lĩnh hạnh phúc theo một cách phù hợp với họ nhất.

– Chính vì nhận thức được quyền thiêng liêng của mỗi con người và lẽ công bằng này ta càng phải hiểu rằng không ai có quyền chiếm đoạt, tước đi quyền được tận hưởng hạnh phúc của kẻ khác. Những kẻ vì hạnh phúc bản thân mà bất chấp những hành vi tội ác gây đau khổ cho người khác là những kẻ bất lương, sai trái, phản bội lại lí tưởng của nhân loại tiến bộ.

2.2. Nâng cao – mở rộng

– Ta nhận ra được giá trị thú vị của hai chữ hạnh phúc, có những điều, đối với người này là nhàm chán, tầm thường, đối với kẻ khác nó lại đem đến cảm giác của sự hài lòng, viên mãn. Nó có thể là những sở hữu lớn lao về vật chất nhưng đôi khi chỉ là những điều đơn giản…

– Tuy tạo hóa bình đẳng, ban tặng cho mỗi con người quyền thiêng liêng – ai cũng xứng đáng có được hạnh phúc, song, con người phải biết chủ động giành lấy hạnh phúc, không thể chờ đợi ân huệ từ một điều kì diệu hay sự ban phát của kẻ khác.

2.3. Phản đề

– Dẫu biết rằng bất kì ai cũng xứng đáng có được hạnh phúc song hiện thực cuộc đời cho thấy vẫn còn nhiều chuyện bất công phô bày, rất nhiều người phải chịu đau khổ, thiệt thòi mà chưa tìm được hướng giải quyết. Bởi trong thời đại nào cũng có những kẻ ác, những kẻ xấu… gây ra nhiều bất công, đau đớn cho người bất hạnh, yếu thế.

2.4. Bài học nhận thức, hành động:

– Mỗi chúng ta cần phải có ý thức đấu tranh cho lẽ phải, sự công bằng để đem lại hạnh phúc cho bản thân và cho người khác.

Nghị luận Hạnh phúc như bầu trời này vậy không chỉ dành cho một riêng ai

III. Kết bài: 

– Khẳng định lại mặt tích cực của vấn đề nghị luận.

– Liên hệ bản thân.

Hành trình đi tìm hạnh phúc hóa ra không phải là một cuộc leo núi gian nan để chạm tới một đỉnh cao xa vời. Như Lưu Quang Vũ đã gợi mở, hạnh phúc giản dị và rộng mở như bầu trời, luôn ở đó cho bất kỳ ai biết ngước nhìn và cảm nhận. Nó có thể ẩn trong bữa cơm ấm áp, trong nụ cười của người thân, hay trong niềm vui nhỏ bé khi ta giúp đỡ một ai đó. Điều quan trọng là chúng ta phải gột rửa tâm hồn khỏi những ghen ghét, đố kỵ và tham vọng mù quáng để có một trái tim đủ rộng mở và nhạy cảm đón nhận những điều bình dị ấy. Là những người trẻ, chúng ta hãy bắt đầu từ việc yêu thương và hoàn thiện chính mình, biết trân trọng hiện tại và dũng cảm theo đuổi những giấc mơ tử tế. Khi mỗi người biết tìm thấy và vun đắp hạnh phúc cho bản thân từ những điều giản đơn, chúng ta cũng đang góp phần mở rộng “bầu trời hạnh phúc” chung ấy, để nó thực sự “không chỉ dành cho một riêng ai”.

Yêu thích

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bói Bài Tương Lai