Đề bài: Suy nghĩ của anh (chị) về hai ý kiến sau:
John Mason đã nói: “Lời khen cao nhất mà bạn có thể nghe được là khi ai đó nói với bạn rằng: Bạn thật khác biệt!” (Sinh ra là một bản thể, đừng chết như một bản sao, NXB Lao động, H.2018, trang 12)
Nhưng Jonathan Ive lại nói: “Rất dễ để khác biệt, nhưng rất khó để vượt trội” (Theo Internet)
Bài làm
I. Mở bài
Trong hành trình kiếm tìm giá trị bản thân và khẳng định vị trí của mình giữa cuộc đời, con người luôn đối mặt với những lựa chọn: nên sống như một bản sao của người khác hay dám khác biệt để tỏa sáng? Về điều này, John Mason từng khẳng định: “Lời khen cao nhất mà bạn có thể nghe được là khi ai đó nói với bạn rằng: Bạn thật khác biệt!”. Trong khi đó, Jonathan Ive lại đưa ra một góc nhìn sâu sắc khác: “Rất dễ để khác biệt, nhưng rất khó để vượt trội”. Hai ý kiến tưởng như đối lập, song thực chất lại bổ sung cho nhau, cùng dẫn dắt chúng ta đến một chân lý sống ý nghĩa: khác biệt là điểm bắt đầu, nhưng vượt trội mới là đích đến của mỗi cá nhân.
II. Thân bài
1. Giải thích hai ý kiến:
*John Mason đã nói: “Lời khen cao nhất mà bạn có thể nghe được là khi ai đó nói với bạn rằng: Bạn thật khác biệt!”
– Khác biệt: nghĩa là khác nhau, có những nét riêng không trộn lẫn để phân biệt đối tượng này với đối tượng khác.
=> Tác giả đề cao lối sống khác biệt, khuyên con người hãy sống là chính mình, phát huy hết cá tính, năng lực, sở trường riêng… của bản thân.
* Jonathan Ive lại nói: “Rất dễ để khác biệt, nhưng rất khó để vượt trội”
– Vượt trội: Là xuất sắc hơn hẳn mức bình thường.
=> Jonathan Ive đã khẳng định mỗi con người hãy sống hết mình để lập nên những thành tích rực rỡ.
=> Hai ý kiến tưởng như là đối lập nhưng thực chất lại thống nhất và bổ sung cho nhau, bởi sống khác biệt là điều kiện để chúng ta có thể vượt trội hơn hẳn người khác. Bài học rút ra là: Mỗi con người hãy thật khác biệt, thật nỗ lực để vượt trội.
2. Lí giải vấn đề
* Tại sao con người cần phải sống khác biệt?
– Tạo hóa sinh ra mỗi người là một cá thể riêng với rất nhiều dấu ấn đặc biệt không thể trộn lẫn: ngoại hình, tính cách, năng lực, sở trường, cách suy nghĩ, cách cảm nhận … không giống bất kì ai. Hợp lại chúng ta sẽ tạo thành một xã hội rộng lớn, phong phú, đa dạng.
– Chỉ khi con người sống là chính mình, và có những suy nghĩ độc lập, táo bạo, thể hiện được cá tính của bản thân… thì mới phát huy được tận độ sức mạnh tiềm ẩn để vươn tới thành công. Khi đó ta mới xác lập được vị trí, chỗ đứng của mình trong xã hội, và trả lời được câu hỏi: Ta là ai?
– Nếu chỉ a dua, học đòi, bắt chước theo người khác, ta sẽ bào mòn đi cá tính, thui chột đi năng lực, sở trường riêng, khi đó, rất dễ thất bại. Mỗi cá nhân là một tế bào của xã hội, khi một cộng đồng mà ai cũng giống ai thì cuộc sống sẽ nhàm chán, đơn điệu và thụt lùi.
* Tại sao “Rất dễ để khác biệt, nhưng rất khó để vượt trội”?
– Cuộc sống không bằng phẳng, mà luôn chất chứa đầy những chông gai, thử thách. Nếu chỉ sống khác biệt, mà con người không chịu nỗ lực, cố gắng thì cũng không thể vươn tới đỉnh cao.
– Không có thành công nào đến một cách dễ dàng. Để vượt trội hơn hẳn người thường, chúng ta phải phấn đấu để những thế mạnh của mình được phát huy, những ý tưởng độc đáo tỏa sáng, khiến mọi người phải trầm trồ, thán phục.
3. Mở rộng vấn đề
– Mở rộng: Sống khác biệt không đồng nghĩa với dị biệt, bất chấp luân thường đạo lý và luật pháp. Sống khác biệt không phải là tách rời tập thể, mà phải khẳng định được cái riêng trên nền tảng cái chung.
– Bài học này không chỉ đúng với mỗi cá nhân, mà còn rất ý nghĩa với mỗi tập thể, mỗi quốc gia dân tộc, trong thời đại toàn cầu, hòa nhập nhưng không hòa tan.
– Ca ngợi: những con người luôn sống đẹp như những bông hoa mang sắc màu và hương thơm đặc biệt, để điểm tô cho vườn hoa cuộc đời luôn ngạt ngào hương sắc.
– Phê phán: lối sống a dua, đua đòi, đánh mất chính mình, hoặc sống nhạt nhẽo, vô vị, thỏa hiệp với cuộc sống bình lặng, không nỗ lực để tỏa sáng.

III. Kết bài:
– Khẳng định lại vấn đề nghị luận.
– Liên hệ bản thân, rút ra bài học nhận thức và hành động: Tuổi trẻ cần sống khác biệt để khẳng định được bản lĩnh, cá tính, sức mạnh của mình giữa cuộc đời.
Hai ý kiến của John Mason và Jonathan Ive không hề mâu thuẫn mà là hai mặt bổ sung cho nhau, tạo nên một triết lý sống động và trọn vẹn. “Khác biệt” là điểm xuất phát cần có để ta không hòa tan, không đánh mất chính mình. Còn “vượt trội” là đích đến mà ta phải nỗ lực không ngừng để biến những tiềm năng, cá tính riêng biệt ấy thành giá trị xuất sắc, đóng góp thiết thực. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, bài học càng trở nên sâu sắc: chúng ta cần dũng cảm sống thật với cá tính, hoài bão riêng, đồng thời không ngừng rèn luyện, phấn đấu để không chỉ là một bản thể độc đáo, mà còn là một nhân tố tỏa sáng, vượt trội, góp phần làm phong phú và thúc đẩy xã hội phát triển. Hãy sống để không phải là một bản sao, và càng phải sống để trở thành một phiên bản xuất sắc nhất của chính mình.
