Đề bài: Khi niềm tin bị đánh cắp?
Bài làm
I. Mở bài
Thế giới được vận hành không chỉ bằng những quy luật vật chất, mà còn bằng một loại “năng lượng” vô hình: niềm tin. Nó là ánh sáng dẫn lối, là sức mạnh giúp con người vượt qua giới hạn, và như Henry David Thoreau từng nói: “Hãy sống theo niềm tin của mình, và bạn có thể xoay chuyển cả thế giới.” Thế nhưng, điều gì sẽ xảy ra khi ánh sáng ấy bị dập tắt? Khi sức mạnh ấy bị tước đoạt? Hiện thực cuộc sống đang chỉ ra một nghịch lý: trong khi niềm tin có sức mạnh “xoay chuyển thế giới”, thì bản thân nó lại vô cùng mong manh và dễ bị “đánh cắp” bởi những tác động ngoại cảnh. Chúng ta phải hiểu và đối mặt với việc “niềm tin bị đánh cắp” như thế nào?
II. Thân bài
1. Giải thích vấn đề nghị luận
– Niềm tin: sự đinh ninh, sự tin tưởng của con người vào điều gì đó tốt đẹp rằng nó chắc chắn xảy ra, chắc chắn tồn tại hay có thật trên đời. Sống trên đời, mỗi người cần có niềm tin vào bản thân, tin vào con người, tin vào những điều đẹp đẽ trong cuộc sống.
– Niềm tin bị đánh cắp: sự tin tưởng trong mỗi người bị mất đi do tác động của những yếu tố bên ngoài.
2. Bàn luận vấn đề nghị luận
– Khi nào niềm tin bị đánh cắp?
+ Những lời mai mỉa, chê bai, sự thiếu tin tưởng của người khác cùng những định kiến xã hội có thể khiến mỗi chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình, không con tin tưởng ở khả năng, sức mạnh của bản thân, không còn dám tin vào những điều tốt đẹp trong chính bản thân mình.
+ Những dối trá, lọc lừa, sự độc ác và tàn nhẫn của con người ngày ngày diễn ra xung quanh ta, trong đời sống xã hội, nó thậm chí len lỏi vào cả những miền không gian vốn là nơi đức tin ngự trị, đã làm sụp đổ niềm tin trong chúng ta vào con người, niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
– Sẽ ra sao khi niềm tin bị đánh cắp?
+ Con người sẽ bi quan, chán nản, không còn động lực và khát vọng vươn lên hoàn thiện chính mình trong cuộc sống.
+ Người ta hoài nghi tất cả. Người ta luôn cảnh giác và đề phòng lẫn nhau. Mỗi cá nhân sẽ dựng lên những rào chắn kiên cố để bảo vệ bản thân và gia đình khỏi những thương tổn mà cuộc sống có thể mang lại cho họ bất cứ lúc nào. Tình yêu thương, lòng tốt, sự tử tế sẽ dần trở nên hiếm hoi và đơn độc. Lúc ấy, nhân loại sẽ đứng bên bờ vực của sự diệt vong.
– Làm thế nào để bảo vệ và nhân rộng niềm tin trong xã hội đầy hiểm họa – xã hội khủng hoảng niềm tin?
+ Luôn dành cho nhau những lời khen, sự khích lệ trước những việc tử tế, trước mỗi sự cố gắng, mỗi thành quả hay thậm chí trước cả những thất bại sau bao nỗ lực không thành.
+ Pháp luật phải nghiêm minh, chính xác, công bằng và thực thi hết chức năng của nó để cái ác phải biết run sợ và người lương thiện cảm thấy được bảo vệ trong một xã hội an toàn.
+ Nhân rộng những việc tử tế trong xã hội.
3. Mở rộng vấn đề nghị luận
– Cần nhìn nhận rằng không phải mọi mất mát niềm tin đều xuất phát từ xã hội; đôi khi chính sự cả tin mù quáng hoặc kỳ vọng thiếu thực tế cũng khiến con người dễ bị tổn thương. Vì vậy, niềm tin cần đi cùng với sự tỉnh táo, lý trí và khả năng chọn lọc. Tin tưởng không đồng nghĩa với ngây thơ, mà là biết đặt niềm tin đúng chỗ, đúng người.
– Phản đề: Trong cuộc sống cũng không nên quá đa nghi.
4. Bài học nhận thức và hành động
– Cần biết rằng niềm tin quý giá nhưng cũng mong manh. Xây dựng niềm tin là một quá trình lâu dài, nhưng đánh mất nó có thể chỉ trong chốc lát.
– Hãy trở thành một người đáng tin cậy – nói đi đôi với làm, sống trung thực và có trách nhiệm. Lan tỏa sự tử tế, đúng hẹn, thật thà trong từng việc nhỏ.
– Kiên nhẫn xây dựng niềm tin trong các mối quan hệ và trong cộng đồng.

III. Kết bài:
– Khẳng định lại vấn đề nghị luận.
– Liên hệ bản thân.
Việc gìn giữ niềm tin chưa bao giờ là điều dễ dàng, khi niềm tin bị đánh cắp, không chỉ các mối quan hệ bị rạn nứt mà chính đời sống tinh thần của con người cũng chịu những tổn thương sâu sắc. Làm thế nào để niềm tin không bị đánh cắp? Đó là “Đừng đặt tất cả niềm tin vào một ai đó. Hãy giữ lại một chút cho riêng mình. Để ngay cả khi mất niềm tin vào người mình yêu thương nhất, ta vẫn còn bản thân mình để tin“. Hãy luôn vun đắp một niềm tin bền vững vào chính mình – vào lý tưởng, vào giá trị sống và vào khả năng vượt qua của bản thân. Khi làm được điều đó, dù thế giới bên ngoài có đổi thay, ta vẫn luôn có một điểm tựa vững chắc từ bên trong, và từ đó, ta mới đủ sức mạnh để trao đi niềm tin đúng lúc, đúng chỗ, góp phần xây dựng một cộng đồng đáng sống.
